VƯỜN THƠ - Tác Phẩm

Tình Chúa Vô Bờ

Nếu bỏ Chúa, con tìm đâu hỡi Chúa ?
Ðường thênh thang trải rộng biết đâu về !
Con sẽ ngắm ánh trời hồng sắp tắt,
Về nơi đâu ? Ðêm trùm phủ cuộc đời !

 

Nếu bỏ Chúa, con sẽ về đường cũ,
Và nỗi sầu - gánh nặng bước chân con.
Những vũng tối cõi trần ai khổ lụy,
Sẽ về đây phủ kín một linh hồn !

 

Con đã sống những chuỗi ngày hạnh phúc,
Trong yêu thương tha thứ của Tình Ngài,
Ðời ngoài Chúa là trống không tạm bợ,
Xa Chúa rồi, đời sẽ lạnh bơ vơ !

 

Không có Chúa, đời không còn hơi thở !
Kiếp nhân sinh sầu héo đã tàn phai.
Là đánh mất linh hồn và ý sống,
Ði về đâu, trong giá lạnh đêm dài ?!

 

Nếu bỏ Chúa, con về đâu hỡi Chúa ?
Tình Yêu Cha gắn chặt cả linh hồn !
Ðường nhân thế vào hư vô mấy nẻo !
Ðường về Cha, nẻo sống ngập yêu thương.

 

Cha yêu con từ bình minh sáng thế,
Ðến nghìn sau vẫn tình thuở hồng hoang !
Nếu bỏ Chúa, con về nơi sa mạc,
Tìm đâu ra mạch suối của Thiên-Ðàng ?!

 

Con đã biết con người là hư mất,
Khi khước từ cứu chuộc của Jêsus.
Nếu bỏ Chúa, con tìm đâu nẻo sống ?
Cảm ơn Cha, Tình Chúa thật vô bờ !

 

(Lê Việt Mai Yên)