VƯỜN THƠ - Tác Phẩm

Nguồn Suối An Bình

 

Như nai con thèm khát khao khe suối
Lòng con đây hằng khao khát Tình Cha
Có những lúc lòng rã rời thao thức
Tìm về Cha con chợt thấy an-hòa!

 

Có những lúc nỗi sầu vương khó dứt
Con quên rồi ánh nắng của bình minh!
Con khép cửa trong bão đời vùi dập
Quên Cha rồi, mê mải kiếp nhân sinh!

 

Tiếng chim ca đầu ngày, nay chợt đến
Và trăng đêm về ngự giữa trời mơ
Tiếng suối reo giữa rừng xưa vắng lặng
Sa mạc hoang, mưa xuống tự bao giờ!

 

Có những lúc con dường quên hẳn Chúa
Cha yêu ơi, tha thứ lỗi lầm con!
Con mải mê giữa dòng đời khô hạn
Tìm Tình Người là thất vọng cô đơn!

 

Chúa làm an-bình biển khơi gào sóng
Là trăng soi lối bước giữa đêm đen
Con an-bình trong tay Người dẫn dắt!
Ngày lại ngày vượt thoát những oan khiên!

 

Chúa đưa con ra khỏi đường u tối
Xa những ngày giữa đồng vắng hoang vu.
Con chợt thấy không điều chi ngăn nổi
Tình Cha là Đời Hoan Lạc thiên thu!

 

Trên đỉnh thiêng Chúa là dòng suối mát
Từ trên cao chảy ngợp những Hồng Ân!
Về bên Cha trong An-Bình vui thỏa
Không đổi thay trong vũ trụ xoay vần!

 

(Lê Việt Mai-Yên)