VƯỜN THƠ - Tác Phẩm

Em Ơi, Nếu Ngày Mai

Nếu một ngày mai không bao giờ đến
Anh sẽ buồn còn biết nói thương ai?
Anh chợt hiểu ngày mai không còn đến
Bỗng thấy buồn như chiếc lá thu bay!

 

Đã ao ước một ngày mai sẽ đến
Nhưng giờ này quê cũ có còn đâu?
Chưa kịp nhìn tóc Mẹ màu sương bạc
Bên đại dương đời đã gãy nhịp cầu!

 

Mẹ nhen nhúm từng ngày bên bếp lửa
Lo miếng cơm đầy đủ của đàn con
Anh chưa học để nói “Con thương Mẹ”
Mẹ đã về qua mấy nẻo đồi non.

 

Nếu anh biết ngày mai không còn đến
Anh sẽ gục vào lòng Mẹ thương yêu
Sẽ nũng nịu như khi còn thật nhỏ
Em, em ơi sẽ hạnh phúc thật nhiều.

 

Cả đại dương ai bắt cầu cho hết
Bao nhớ thương nhòa nhạt mấy mươi năm.
Hình ảnh Mẹ vẫn như hầu bất diệt
Nhìn lại thơ ngây tiếc nhớ âm thầm.

 

Khi xa Mẹ hình như không lớn nửa
Vẫn tưởng mình còn là đứa trẻ thơ.
Nếu biết trước có ngày này anh sẽ
Chẳng bao giờ xa Mẹ để bơ vơ!!!

 

(Lê Việt Mai-Yên)